送孙肖之还缙云

(宋代)王铚

蓬蒿频岁掩乡关,再喜相逢一破颜。游子年华红叶老,幽人风味白云閒。那知箧裹书成后,犹作溪边兴尽还。流落天涯俱避地,念君更入万重山。

《送孙肖之还缙云》拼音标注

sòng sūn xiào zhī huán jìn yún
péng hāo pín sùi yǎn xiāng guān,
zài xǐ xiāng féng yī pò yán。
yóu zǐ nián huá hóng yè lǎo,
yōu rén fēng wèi bái yún xián。
nà zhī qiè guǒ shū chéng hòu,
yóu zuò xī biān xīng jǐn huán。
líu luò tiān yá jù bì dì,
niàn jūn gèng rù wàn zhòng shān 。