题噔上人颐庵

(宋代)王之道

我生困语言,老大犹栖迟。咄哉一言失,虽栖何能追。常欲说向人,到口还忸怩。不如静中坐,此理吾所知。春风入城郭,古寺花开时。广庭积雨过,红紫初纷披。偶逢颐庵人,强丐颐庵诗。是庵清而虚,底事名为颐。南陵有徐子,顷尝吏於斯。作字妙羲献,学易深坎离。慎言与节饮,卦象不可欺。君看命名意,往往只在兹。

《题噔上人颐庵》拼音标注

tí dēng shàng rén yí ān
wǒ shēng kùn yǔ yán,
lǎo dà yóu qī chí。
duō zāi yī yán shī,
sūi qī hé néng zhūi。
cháng yù shuō xiàng rén,
dào kǒu huán nǐu ní。
bù rú jìng zhōng zuò,
cǐ lǐ wú suǒ zhī。
chūn fēng rù chéng guō,
gǔ sì huā kāi shí。
guǎng tíng jī yǔ guò,
hóng zǐ chū fēn pī。
ǒu féng yí ān rén,
qiáng gài yí ān shī。
shì ān qīng ér xū,
dǐ shì míng wèi yí。
nán líng yǒu xú zǐ,
qǐng cháng lì yú sī。
zuò zì miào xī xiàn,
xué yì shēn kǎn lí。
shèn yán yǔ jié yǐn,
guà xiàng bù kě qī。
jūn kàn mìng míng yì,
wǎng wǎng zhǐ zài zī 。