张婿归自都门喜赋

(宋代)安道

蘼芜何必怨王孙,千里驱驰慰倚门。马角未生身却返,鱼肠无恙舌犹存。平津客散当年阁,泌水池荒贵主园。坦腹细谈京俗事,松风消尽酒盈樽。

《张婿归自都门喜赋》拼音标注

zhāng xù gūi zì dū mén xǐ fù
mí wú hé bì yuàn wáng sūn,
qiān lǐ qū chí wèi yǐ mén。
mǎ jiǎo wèi shēng shēn què fǎn,
yú cháng wú yàng shé yóu cún。
píng jīn kè sàn dāng nián gé,
mì shǔi chí huāng gùi zhǔ yuán。
tǎn fù xì tán jīng sú shì,
sōng fēng xiāo jǐn jǐu yíng zūn 。