听钟鸣

(清代)汪中

听钟鸣,钟鸣何时息。风定忽一停,漏尽如更急。青镫荧荧罗幔卷,秋衾卧病夜展转。

忧生来日促,思亲故乡远。不寐听钟鸣,钟鸣凄复清。

声声数已尽,秋天犹未明。

《听钟鸣》拼音标注

tīng zhōng míng
tīng zhōng míng,
zhōng míng hé shí xī。
fēng dìng hū yī tíng,
lòu jǐn rú gèng jí。
qīng dēng yíng yíng luō màn juàn,
qīu qīn wò bìng yè zhǎn zhuǎn。
yōu shēng lái rì cù,
sī qīn gù xiāng yuǎn。
bù mèi tīng zhōng míng,
zhōng míng qī fù qīng。
shēng shēng shù yǐ jǐn,
qīu tiān yóu wèi míng。