归去词

(宋代)安道

种松雨濯发,折笋春堕指。长啸归去来,沧江一天水。

《归去词》拼音标注

gūi qù cí
zhǒng sōng yǔ zhuó fā,
zhé sǔn chūn duò zhǐ。
cháng xiào gūi qù lái,
cāng jiāng yī tiān shǔi 。