李仲高石君堂

(宋代)王灼

三吴黑风吹地拆,太湖浪高一千尺,龟鼋两山压湖心,岁岁飞涛恣冲射。山骨虽坚亦破碎。穴穿根断瑰奇出。古来石品称上首,罗浮天竺乃其乙。见镌镵跡。月暗烟昏鬼神怒,沙平草短狻猊掷。或云王孟窃据时,曾是宣华苑中物。奸雄败灭化为土,独此顽然苍玉立。流落几家到李氏,命名以君相主客。为君榜堂诧乡人,爱赏不啻连城璧。金珰中官来奉使,一时气焰手可炙。利诱胁拟夺去,仲高誓死君之侧。先世所宝吾敢坠。贵人缩首三叹息。会昌丞相乃远祖,嗜好夙有烟霞癖。平泉山居付梦想,石中刻字空照日。朱崖精爽虽可畏,洛阳群盗旋充斥。故知幽胜岂易保,天公似向人间惜。政须洒扫堂上下,置酒招我无难色。酒阑气壮拂衣起,摩挲石君话畴昔。

《李仲高石君堂》拼音标注

lǐ zhòng gāo shí jūn táng
sān wú hēi fēng chūi dì chāi,
tài hú làng gāo yī qiān chǐ,
gūi yuán liǎng shān yā hú xīn,
sùi sùi fēi tāo zì chōng shè。
shān gǔ sūi jiān yì pò sùi。
xué chuān gēn duàn gūi qí chū。
gǔ lái shí pǐn chēng shàng shǒu,
luō fú tiān zhú nǎi qí yǐ。
jiàn juān chán jī。
yuè àn yān hūn gǔi shén nù,
shā píng cǎo duǎn suān ní zhí。
huò yún wáng mèng qiè jù shí,
céng shì xuān huá yuàn zhōng wù。
jiān xióng bài miè huà wèi tǔ,
dú cǐ wán rán cāng yù lì。
líu luò jī jiā dào lǐ shì,
mìng míng yǐ jūn xiāng zhǔ kè。
wèi jūn bǎng táng chà xiāng rén,
ài shǎng bù chì lián chéng bì。
jīn dāng zhōng guān lái fèng shǐ,
yī shí qì yàn shǒu kě zhì。
lì yòu xié nǐ duó qù,
zhòng gāo shì sǐ jūn zhī cè。
xiān shì suǒ bǎo wú gǎn zhùi。
gùi rén suō shǒu sān tàn xī。
hùi chāng chéng xiāng nǎi yuǎn zǔ,
shì hǎo sù yǒu yān xiá pǐ。
píng quán shān jū fù mèng xiǎng,
shí zhōng kè zì kōng zhào rì。
zhū yá jīng shuǎng sūi kě wèi,
luò yáng qún dào xuán chōng chì。
gù zhī yōu shèng qǐ yì bǎo,
tiān gōng sì xiàng rén jiān xī。
zhèng xū sǎ sǎo táng shàng xià,
zhì jǐu zhāo wǒ wú nán sè。
jǐu lán qì zhuàng fú yī qǐ,
mó suō shí jūn huà chóu xī 。