挽李司训

(宋代)安道

诗坛谁复话先登,地下修文注未曾。玉树照人翻落寞,金声掷地尚鏦铮。

世无好瑟丝弦断,我为知音肺腑崩。四十心丧齐下泪,夜窗霏雨洒寒灯。

《挽李司训》拼音标注

wǎn lǐ sī xùn
shī tán shúi fù huà xiān dēng,
dì xià xīu wén zhù wèi céng。
yù shù zhào rén fān luò mò,
jīn shēng zhí dì shàng cōng zhēng。
shì wú hǎo sè sī xián duàn,
wǒ wèi zhī yīn fèi fǔ bēng。
sì shí xīn sāng qí xià lèi,
yè chuāng fēi yǔ sǎ hán dēng。