暮年三宠诗 其一 喜童

(宋代)安道

衰年病体蓄虚风,双耳骎淫走百虫。毫末秋声鸣飒飒,一腔春意散融融。

许丞谩作老聋客,刘备徒为大耳翁。当日若还知此趣,管教两窍大添聪。

《暮年三宠诗 其一 喜童》拼音标注

mù nián sān chǒng shī qí yī xǐ tóng
shuāi nián bìng tǐ xù xū fēng,
shuāng ěr qīn yín zǒu bǎi chóng。
háo mò qīu shēng míng sà sà,
yī qiāng chūn yì sàn róng róng。
xǔ chéng mán zuò lǎo lóng kè,
líu bèi tú wèi dà ěr wēng。
dāng rì ruò huán zhī cǐ qù,
guǎn jiào liǎng qiào dà tiān cōng。