别沙文远岁贡还乡
(宋代)安道
都门两度折杨枝,离合悲欢六载奇。青眼独怜君未白,素衣应笑我成缁。
千端里闬钟情话,一首河梁赠别诗。倘到临高寻旧友,过门停马慰亲思。
《别沙文远岁贡还乡》拼音标注
bié shā wén yuǎn sùi gòng huán xiāng
dū mén liǎng dù zhé yáng zhī,
lí hé bēi huān lìu zài qí。
qīng yǎn dú lián jūn wèi bái,
sù yī yìng xiào wǒ chéng zī。
qiān duān lǐ hàn zhōng qíng huà,
yī shǒu hé liáng zèng bié shī。
tǎng dào lín gāo xún jìu yǒu,
guò mén tíng mǎ wèi qīn sī。