质庵 其一

(宋代)安道

羲农世已远,浇风散太朴。伊谁返淳淳,举世看落落。

洪都养素翁,白首在林壑。敛华就质实,古人不落莫。

譬如天然玉,所贵在其璞。圭璋与珊瑚,则已厌锥凿。

譬如生成木,老朽亦不恶。牺樽而青黄,其性则已斲。

我读质庵卷,梦想在寥廓。坐见太素心,雕虫可无作

《质庵 其一》拼音标注

zhí ān qí yī
xī nóng shì yǐ yuǎn,
jiāo fēng sàn tài pò。
yī shúi fǎn chún chún,
jǔ shì kàn luò luò。
hóng dū yǎng sù wēng,
bái shǒu zài lín hè。
liàn huá jìu zhí shí,
gǔ rén bù luò mò。
pì rú tiān rán yù,
suǒ gùi zài qí pú。
gūi zhāng yǔ shān hú,
zé yǐ yàn zhūi záo。
pì rú shēng chéng mù,
lǎo xǐu yì bù è。
xī zūn ér qīng huáng,
qí xìng zé yǐ zhuó。
wǒ dú zhí ān juàn,
mèng xiǎng zài liáo kuò。
zuò jiàn tài sù xīn,
diāo chóng kě wú zuò。