送唐彦明还乡

(宋代)安道

旅寓多年喜并邻,相逢况是故乡亲。月明逢市常留榻,蓬转西风又问津。

唱断阳关尘后雨,醉馀桑落瓮头春。季方便是侬家婿,百指应烦慰藉询。

《送唐彦明还乡》拼音标注

sòng táng yàn míng huán xiāng
lv̌ yù duō nián xǐ bìng lín,
xiāng féng kuàng shì gù xiāng qīn。
yuè míng féng shì cháng líu tà,
péng zhuǎn xī fēng yòu wèn jīn。
chàng duàn yáng guān chén hòu yǔ,
zùi yú sāng luò wèng tóu chūn。
jì fāng biàn shì nóng jiā xù,
bǎi zhǐ yìng fán wèi jiè xún。