和贾尉女真花

(宋代)韦骧

只恐繁云炽碧空,火龙昼跃汗随风。飘来翠叶亭亭处,滴出芳葩点点红。

最美虚心如有待,直饶润色更无浓。主人为尔邀宾醉,狼藉杯盘晚照中。

《和贾尉女真花》拼音标注

hé jiǎ wèi nv̌ zhēn huā
zhǐ kǒng fán yún chì bì kōng,
huǒ lóng zhòu yuè hàn súi fēng。
piāo lái cùi yè tíng tíng chù,
dī chū fāng pā diǎn diǎn hóng。
zùi měi xū xīn rú yǒu dài,
zhí ráo rùn sè gèng wú nóng。
zhǔ rén wèi ěr yāo bīn zùi,
láng jiè bēi pán wǎn zhào zhōng。