答曹子方少年弄篇翰一首
(宋代)韦骧
虚堂隐几坐,忽忽若假寐。飒然清风来,顿尔爽昏思。
新诗执在手,展读过三四。初言少年弄篇翰,喜道白发聊自戏。
次惊老境今且迫,岂甘物役汩其志。轻视富贵如浮云,极论穷通钧一意。
高谈念平时,健句存远记。请老愧袭常,先期乃吾事。
君年才知命,耳顺予阙二。自此七星霜,投绂去朝市。
是时取高篇,却托冥鸿寄。公方处要途,利达沛材智。
见诗当不嗔,犹认旧书字。其来不待索,应亦念衰瘁。
君年方如我今日,那肯抽簪饵芝术。庶几得以警幽情,莫忘采真挥劲笔。
《答曹子方少年弄篇翰一首》拼音标注
dá cáo zǐ fāng shǎo nián nòng piān hàn yī shǒu
xū táng yǐn jī zuò,
hū hū ruò jiǎ mèi。
sà rán qīng fēng lái,
dùn ěr shuǎng hūn sī。
xīn shī zhí zài shǒu,
zhǎn dú guò sān sì。
chū yán shǎo nián nòng piān hàn,
xǐ dào bái fā liáo zì xì。
cì liáng lǎo jìng jīn qiě pò,
qǐ gān wù yì gǔ qí zhì。
qīng shì fù gùi rú fú yún,
jí lùn qióng tōng jūn yī yì。
gāo tán niàn píng shí,
jiàn jù cún yuǎn jì。
qǐng lǎo kùi xí cháng,
xiān qī nǎi wú shì。
jūn nián cái zhī mìng,
ěr shùn yú què èr。
zì cǐ qī xīng shuāng,
tóu fú qù zhāo shì。
shì shí qǔ gāo piān,
què tuō míng hóng jì。
gōng fāng chù yào tú,
lì dá pèi cái zhì。
jiàn shī dāng bù tián,
yóu rèn jìu shū zì。
qí lái bù dài suǒ,
yìng yì niàn shuāi cùi。
jūn nián fāng rú wǒ jīn rì,
nà kěn chōu zān ěr zhī zhú。
shù jī dé yǐ jǐng yōu qíng,
mò wàng cǎi zhēn hūi jìng bǐ。