和潘通甫芍药十韵
(宋代)韦骧
众卉已萧索,朱栏始盛开。尚先秋后菊,肯羡腊前梅。
秀出丝头软,红深脍缕堆。疏明怜点襭,巧丽爱重台。
倍得花神力,偏当吏部才。雨枝成堕髻,风叶自扶腮。
彩笔真难写,金刀未易裁。狂香晴转暴,醒态晓方回。
议品须推贵,论功鄙接栽。仙宫疑彷佛,安得不徘徊。
《和潘通甫芍药十韵》拼音标注
hé pān tōng fǔ sháo yào shí yùn
zhòng hùi yǐ xiāo suǒ,
zhū lán shǐ shèng kāi。
shàng xiān qīu hòu jú,
kěn xiàn là qián méi。
xìu chū sī tóu ruǎn,
hóng shēn kuài lv̌ dūi。
shū míng lián diǎn xié,
qiǎo lì ài zhòng tái。
bèi dé huā shén lì,
piān dāng lì bù cái。
yǔ zhī chéng duò jì,
fēng yè zì fú sāi。
cǎi bǐ zhēn nán xiě,
jīn dāo wèi yì cái。
kuáng xiāng qíng zhuǎn bào,
xǐng tài xiǎo fāng húi。
yì pǐn xū tūi gùi,
lùn gōng bǐ jiē zāi。
xiān gōng yí páng fó,
ān dé bù pái huái。