和邓舍人读之罘碑二十韵
(宋代)韦骧
之罘之碑何所刻,昔者秦人纪秦德。风锼日铄断璞昏,雨暴冰残老龟坼。
微芒遗字三四行,容易历年千五百。文词事实可考求,赖有子长修简策。
始皇末年气益矜,轻视天下夸功名。玉墀金户厌宫殿,不远万里为游行。
鼓钟帷帐不移徙,所至毫发皆如情。温寒凊暑回造化,绝深度险安经营。
徐市卢生巧窥测,浪语神仙致君惑。东巡亟欲见三山,从此海壖来辙迹。
神仙杳邈不可攀,六龙回首沧波碧。从臣无以慰踌躇,请陈勋业刊诸石。
高文大句如形容,将以荣耀传无穷。银钩玉箸勒未久,变故恍惚如飘风。
人心恚望鬼神怒,滈池神怪俄符同。祸秦非胡日在国,长城未毕咸阳空。
空遗此石苍崖里,万古悠悠辨终始。虽然篆刻半缺讹,至今不得藏虚美。
世人往往爱瑰奇,蜡泽松烟印之纸。览观莫不哀所为,岂独玩焉而已矣。
《和邓舍人读之罘碑二十韵》拼音标注
hé dèng shè rén dú zhī fú bēi èr shí yùn
zhī fú zhī bēi hé suǒ kè,
xī zhě qín rén jì qín dé。
fēng sōu rì shuò duàn pú hūn,
yǔ bào bīng cán lǎo gūi chè。
wēi máng yí zì sān sì xíng,
róng yì lì nián qiān wǔ bǎi。
wén cí shì shí kě kǎo qíu,
lài yǒu zǐ cháng xīu jiǎn cè。
shǐ huáng mò nián qì yì jīn,
qīng shì tiān xià kuā gōng míng。
yù chí jīn hù yàn gōng diàn,
bù yuǎn wàn lǐ wèi yóu xíng。
gǔ zhōng wéi zhàng bù yí xǐ,
suǒ zhì háo fā jiē rú qíng。
wēn hán qìng shǔ húi zào huà,
jué shēn dù xiǎn ān jīng yíng。
xú shì lú shēng qiǎo kūi cè,
làng yǔ shén xiān zhì jūn huò。
dōng xún jí yù jiàn sān shān,
cóng cǐ hǎi ruán lái chè jī。
shén xiān yǎo miǎo bù kě pān,
lìu lóng húi shǒu cāng bō bì。
cóng chén wú yǐ wèi chóu chú,
qǐng chén xūn yè kān zhū shí。
gāo wén dà jù rú xíng róng,
jiāng yǐ róng yào chuán wú qióng。
yín gōu yù zhù lè wèi jǐu,
biàn gù huǎng hū rú piāo fēng。
rén xīn hùi wàng gǔi shén nù,
hào chí shén guài é fú tóng。
huò qín fēi hú rì zài guó,
cháng chéng wèi bì xián yáng kōng。
kōng yí cǐ shí cāng yá lǐ,
wàn gǔ yōu yōu biàn zhōng shǐ。
sūi rán zhuàn kè bàn quē é,
zhì jīn bù dé cáng xū měi。
shì rén wǎng wǎng ài gūi qí,
là zé sōng yān yìn zhī zhǐ。
lǎn guān mò bù āi suǒ wèi,
qǐ dú wán yān ér yǐ yǐ。