扫蒙亭

(宋代)韦骧

芜亭一扫愧陈蕃,松柏阴森翠竹环。闹蝈尽驱澄曲水,横柯旋斫望青山。

人归畎亩醇风在,我近图书白日閒。樗散自知成独乐,惭无善效及民间。

《扫蒙亭》拼音标注

sǎo méng tíng
wú tíng yī sǎo kùi chén fán,
sōng bǎi yīn sēn cùi zhú huán。
nào guō jǐn qū chéng qū shǔi,
héng kē xuán zhuó wàng qīng shān。
rén gūi quǎn mǔ chún fēng zài,
wǒ jìn tú shū bái rì xián。
chū sàn zì zhī chéng dú lè,
cán wú shàn xiào jí mín jiān。