晓霁归邑

(宋代)韦骧

夜枕轻寒睡思衰,迟明方霁促归来。车徒虽患泥行蹇,林麓还逢秀色回。

山雨定非天意足,溪云应为主人开。野花零乱春禽闹,此兴何如鼓吹陪。

《晓霁归邑》拼音标注

xiǎo jì gūi yì
yè zhěn qīng hán shùi sī shuāi,
chí míng fāng jì cù gūi lái。
chē tú sūi huàn ní xíng jiǎn,
lín lù huán féng xìu sè húi。
shān yǔ dìng fēi tiān yì zú,
xī yún yìng wèi zhǔ rén kāi。
yě huā líng luàn chūn qín nào,
cǐ xīng hé rú gǔ chūi péi。