再和所酬
(宋代)韦骧
苌弘灭迹已绵久,谁于二月为隆冬。相逢诗酒得贤侣,遽使炎燠生吾胸。
饮酣真趣不可坏,诗狂险韵皆能从。殷勤鄙句复叩激,自喜牙琴还遇钟。
《再和所酬》拼音标注
zài hé suǒ chóu
cháng hóng miè jī yǐ mián jǐu,
shúi yú èr yuè wèi lóng dōng。
xiāng féng shī jǐu dé xián lv̌,
jù shǐ yán yù shēng wú xiōng。
yǐn hān zhēn qù bù kě huài,
shī kuáng xiǎn yùn jiē néng cóng。
yīn qín bǐ jù fù kòu jī,
zì xǐ yá qín huán yù zhōng。