拟古仍古韵 其四

(明代)魏学洢

箜篌且莫弹,箫鼓且莫陈。我有知心言,悽然伤尔神。

飘忽逆旅客,何假亦何真。命俭意偏奢,戚戚不得申。

朝为园中华,暮为陌上尘。斗酒非不足,安用争要津。

请歌行路难,匍匐良苦辛。

《拟古仍古韵 其四》拼音标注

nǐ gǔ réng gǔ yùn qí sì
kōng hóu qiě mò dàn,
xiāo gǔ qiě mò chén。
wǒ yǒu zhī xīn yán,
qī rán shāng ěr shén。
piāo hū nì lv̌ kè,
hé jiǎ yì hé zhēn。
mìng jiǎn yì piān shē,
qī qī bù dé shēn。
zhāo wèi yuán zhōng huá,
mù wèi mò shàng chén。
dǒu jǐu fēi bù zú,
ān yòng zhēng yào jīn。
qǐng gē xíng lù nán,
pú fú liáng kǔ xīn。