齐云庵

(宋代)文洪源

齐云山特立,古刹悬危壁。翠竹舞柔风,高峰耸红日。龙井冽生寒,冰房清澈骨。半空神气怡,恍入群仙窟。仰盼天河明,俯濯龙潭碧。白云任去留,好鸟时栖息。一笑尘世空,此乐复何极。

《齐云庵》拼音标注

qí yún ān
qí yún shān tè lì,
gǔ chà xuán wēi bì。
cùi zhú wǔ róu fēng,
gāo fēng sǒng hóng rì。
lóng jǐng liè shēng hán,
bīng fáng qīng chè gǔ。
bàn kōng shén qì yí,
huǎng rù qún xiān kū。
yǎng pàn tiān hé míng,
fǔ zhuó lóng tán bì。
bái yún rèn qù líu,
hǎo niǎo shí qī xī。
yī xiào chén shì kōng,
cǐ lè fù hé jí 。