拂水崖分得寒字

(明代)文彭

虞山西南太奇绝,流泉迸出青崖湍。横分一道地脉裂,倒飞十丈天风寒。

注披射日金光草,净泻孤云白玉盘。洪厓华盖渺何许,此时直欲招青鸾。

《拂水崖分得寒字》拼音标注

fú shǔi yá fēn dé hán zì
yú shān xī nán tài qí jué,
líu quán bèng chū qīng yá tuān。
héng fēn yī dào dì mài liè,
dǎo fēi shí zhàng tiān fēng hán。
zhù pī shè rì jīn guāng cǎo,
jìng xiè gū yún bái yù pán。
hóng yá huá gài miǎo hé xǔ,
cǐ shí zhí yù zhāo qīng luán。