祝英台近·剪鲛绡

(宋代)安道

剪鲛绡,传燕语,黯黯碧草暮。愁望春归,春到更无绪。园林红紫千千,放教狼藉,休但怨、连番风雨。谢桥路,十载重约钿车,惊心旧游误。玉佩尘生,此恨奈何许!倚楼极目天涯,天涯尽处,算只有濛濛飞絮。

《祝英台近·剪鲛绡》拼音标注

zhù yīng tái jìn · jiǎn jiǎo xiāo
jiǎn jiǎo xiāo,
chuán yàn yǔ,
àn àn bì cǎo mù。
chóu wàng chūn gūi,
chūn dào gèng wú xù。
yuán lín hóng zǐ qiān qiān,
fàng jiào láng jiè,
xīu dàn yuàn 、 lián fān fēng yǔ。
xiè qiáo lù,
shí zài zhòng yuē diàn chē,
liáng xīn jìu yóu wù。
yù pèi chén shēng,
cǐ hèn nài hé xǔ !
yǐ lóu jí mù tiān yá,
tiān yá jǐn chù,
suàn zhǐ yǒu méng méng fēi xù。

《祝英台近·剪鲛绡》评解

  此词借春景以抒怀。连番风雨,红紫狼藉,极目天涯,惟见濛濛飞絮。回首旧游,令人心惊,不禁感慨万千。全词含蓄蕴藉,寄寓殊深。写景抒情,细腻逼真,极有感染力。