吴李坚甫中舍

(宋代)文同

往年曾忆过长安,短纸书名诣门下。君时延我坐终日,洒扫东轩留看画。横图巨轴不知数,但见匣中时一把。甲犹未意乙复作,门类著番开满架。使人叹羡不能已,只恨有门归隔夜。归来兀坐想精绝,念此荣观若为谢。就中寒林两大幅,此物世间谁敢价。倏然一别十五载,常向人前盛夸诧。因君奉使临敝邑,见先问此余不暇。君能为我再讲说,座上不容不俗话。如君所蓄更谁有,有亦未能无笑骂。况君累世尽清职,摹本敢来前弄诈。君今还省正擢用,异日须求作邻舍。峨巾曳屦日相谒,更欲重烦开几帊。待寻前辈用心处,款由应须频假借。每厨阅讫当便还,不敢奉欺言羽化。

《吴李坚甫中舍》拼音标注

wú lǐ jiān fǔ zhōng shè
wǎng nián céng yì guò cháng ān,
duǎn zhǐ shū míng yì mén xià。
jūn shí yán wǒ zuò zhōng rì,
sǎ sǎo dōng xuān líu kàn huà。
héng tú jù zhóu bù zhī shù,
dàn jiàn xiá zhōng shí yī bǎ。
jiǎ yóu wèi yì yǐ fù zuò,
mén lèi zhù fān kāi mǎn jià。
shǐ rén tàn xiàn bù néng yǐ,
zhǐ hèn yǒu mén gūi gé yè。
gūi lái wù zuò xiǎng jīng jué,
niàn cǐ róng guān ruò wèi xiè。
jìu zhōng hán lín liǎng dà fú,
cǐ wù shì jiān shúi gǎn jià。
shū rán yī bié shí wǔ zài,
cháng xiàng rén qián shèng kuā chà。
yīn jūn fèng shǐ lín bì yì,
jiàn xiān wèn cǐ yú bù xiá。
jūn néng wèi wǒ zài jiǎng shuō,
zuò shàng bù róng bù sú huà。
rú jūn suǒ xù gèng shúi yǒu,
yǒu yì wèi néng wú xiào mà。
kuàng jūn lèi shì jǐn qīng zhí,
mó běn gǎn lái qián nòng zhà。
jūn jīn huán shěng zhèng zhuó yòng,
yì rì xū qíu zuò lín shè。
é jīn yè jù rì xiāng yè,
gèng yù zhòng fán kāi jī pà。
dài xún qián bèi yòng xīn chù,
kuǎn yóu yìng xū pín jiǎ jiè。
měi chú yuè qì dāng biàn huán,
bù gǎn fèng qī yán yǔ huà 。