宿李同年荫碧亭
(宋代)文同
抱病出烦阓,投此青林间。高轩得清凉,坐致精爽还。主人止之宿,借与终南山。中宵皓月起,绕枕皆孱颜。望久气自清,心胸无结顽。平明又西走,胜轨不可攀。
《宿李同年荫碧亭》拼音标注
sù lǐ tóng nián yìn bì tíng
bào bìng chū fán hùi,
tóu cǐ qīng lín jiān。
gāo xuān dé qīng liáng,
zuò zhì jīng shuǎng huán。
zhǔ rén zhǐ zhī sù,
jiè yǔ zhōng nán shān。
zhōng xiāo hào yuè qǐ,
rào zhěn jiē chán yán。
wàng jǐu qì zì qīng,
xīn xiōng wú jié wán。
píng míng yòu xī zǒu,
shèng gǔi bù kě pān 。