读杨山人诗
(宋代)文同
秋高群山空,众籁吐天窍。霜飚击林野,岩壑起哀嘂。萧萧寒月下,合若万鬼啸。疑是太古魂,{左口右幽}{左口右幽}此中吊。山人住中巘,侧耳得清峭。谱之入文字,满卷冷雪照。其声太凄楚,劲涩皆古调。俗尚正淫靡,惑者自夸耀。山人持之归,无乃取众谯。会有知此音,相逢当一笑。
《读杨山人诗》拼音标注
dú yáng shān rén shī
qīu gāo qún shān kōng,
zhòng lài tǔ tiān qiào。
shuāng biāo jí lín yě,
yán hè qǐ āi jiào。
xiāo xiāo hán yuè xià,
hé ruò wàn gǔi xiào。
yí shì tài gǔ hún,
{ zuǒ kǒu yòu yōu } { zuǒ kǒu yòu yōu } cǐ zhōng diào。
shān rén zhù zhōng yǎn,
cè ěr dé qīng qiào。
pǔ zhī rù wén zì,
mǎn juàn lěng xuě zhào。
qí shēng tài qī chǔ,
jìng sè jiē gǔ diào。
sú shàng zhèng yín mǐ,
huò zhě zì kuā yào。
shān rén chí zhī gūi,
wú nǎi qǔ zhòng qiáo。
hùi yǒu zhī cǐ yīn,
xiāng féng dāng yī xiào 。