远游吟
(清代)温训
弱水西北流,滔滔去不息。人生莫远游,征不苍莽何终极。
西莫上陇头山,陇头流水声凄寒。南莫下瞿唐峡,瞿唐峡上舟如叶。
更闻邛峡坂九折,纵有骐骥行不得。雪山嵯峨高插天,行人见此凋朱颜。
远游吟,苦悲心。君不见,田舍翁,守空谷,足局促。一生裹头不出门,室有儿孙仓有粟。
《远游吟》拼音标注
yuǎn yóu yín
ruò shǔi xī běi líu,
tāo tāo qù bù xī。
rén shēng mò yuǎn yóu,
zhēng bù cāng mǎng hé zhōng jí。
xī mò shàng lǒng tóu shān,
lǒng tóu líu shǔi shēng qī hán。
nán mò xià jù táng xiá,
jù táng xiá shàng zhōu rú yè。
gèng wén qióng xiá bǎn jǐu zhé,
zòng yǒu qí jì xíng bù dé。
xuě shān cuó é gāo chā tiān,
xíng rén jiàn cǐ diāo zhū yán。
yuǎn yóu yín,
kǔ bēi xīn。
jūn bù jiàn,
tián shè wēng,
shǒu kōng gǔ,
zú jú cù。
yī shēng guǒ tóu bù chū mén,
shì yǒu ér sūn cāng yǒu sù。