梅公仪见寄华亭鹤一只

(宋代)文彦博

子真仙裔富高情,远寄仙禽至洛城。昔向华亭常警露,今来缑岭伴吹笙。

稻粱犹忆嘉禾美,竹树应怜履道清。已遣吾家伊水墅,旋营莎荐似咸京。

《梅公仪见寄华亭鹤一只》拼音标注

méi gōng yí jiàn jì huá tíng hè yī zhǐ
zǐ zhēn xiān yì fù gāo qíng,
yuǎn jì xiān qín zhì luò chéng。
xī xiàng huá tíng cháng jǐng lù,
jīn lái gōu líng bàn chūi shēng。
dào liáng yóu yì jiā hé měi,
zhú shù yìng lián lv̌ dào qīng。
yǐ qiǎn wú jiā yī shǔi shù,
xuán yíng shā jiàn sì xián jīng。