【双调】水仙子_赋妇人染红

(元代)周文质

赋妇人染红指甲凤华香染水晶寒,碎系珊瑚玉笋间,想别离拄齿应长叹。污檀脂数点斑,记归期刻损朱阑。锦瑟弦重按,杨家花未残,为何人血泪偷弹?柔荑春笋蘸丹砂,腻骨凝脂贴绛纱,多应泣血淹罗帕。洒筼筜赪素甲,抹胭脂误染冰楂。横象管跳红玉,理筝弦点落花,轻掐碎残霞。丹枫软玉笋梢扶,猩血春葱指上涂,偷研点易朱砂露。蘸冰痕书绛符,摘蟾宫丹桂扶疏。潮醉甲霞生晕,碾秋磦琼素举,夹竹桃香符。

《【双调】水仙子_赋妇人染红》拼音标注

【 shuāng diào 】 shǔi xiān zǐ _ fù fù rén rǎn hóng
fù fù rén rǎn hóng zhǐ jiǎ fèng huá xiāng rǎn shǔi jīng hán,
sùi xì shān hú yù sǔn jiān,
xiǎng bié lí zhǔ chǐ yìng cháng tàn。
wū tán zhī shù diǎn bān,
jì gūi qī kè sǔn zhū lán。
jǐn sè xián zhòng àn,
yáng jiā huā wèi cán,
wèi hé rén xiě lèi tōu dàn ?
róu tí chūn sǔn zhàn dān shā,
nì gǔ níng zhī tiē jiàng shā,
duō yìng qì xiě yān luō pà。
sǎ yún dāng chēng sù jiǎ,
mǒ yān zhī wù rǎn bīng zhā。
héng xiàng guǎn tiào hóng yù,
lǐ zhēng xián diǎn luò huā,
qīng qiā sùi cán xiá。
dān fēng ruǎn yù sǔn shāo fú,
xīng xiě chūn cōng zhǐ shàng tú,
tōu yán diǎn yì zhū shā lù。
zhàn bīng hén shū jiàng fú,
zhāi chán gōng dān gùi fú shū。
cháo zùi jiǎ xiá shēng yūn,
niǎn qīu biāo qióng sù jǔ,
jiā zhú táo xiāng fú。