杜家庙古梓行

(清代)吴曾贯

杜家庙前古梓树,阅历岁年不知数。直从崖底出崖巅,偃蹇轮囷踞当路。

黛色千寻撑碧空,苍皮百尺磨青铜。宵来蓦地作雷雨,知是枝叶摇天风。

川岳钟灵生奇杰,千百万中得其一。何意双龙此蜿蜒,短长大小相俦匹。

其上闻有神灵栖,云旂飘瞥雾马嘶。枌榆父老勤作社,神箫巫鼓相挨挤。

间言仁庙南巡事,鸾皇发声著神异。至今铁牌题识明,康熙三十八年铸。

乃知人物贵负奇,遭逢不计早与迟。此树托根几百载,始得躬逢敕护时。

又知持地慎毋苟,寄托乾坤期不朽。假令野火得烧空,焉得长翘行客首。

徘徊瞻望一咨嗟,灵气郁郁生枝丫。丞相柏生锦官宅,窦氏桂老燕山家。

力支大厦诚能荷,莫向风尘愁坎坷。却怜生长匠石门,材不材间犹剩我。

《杜家庙古梓行》拼音标注

dù jiā miào gǔ zǐ xíng
dù jiā miào qián gǔ zǐ shù,
yuè lì sùi nián bù zhī shù。
zhí cóng yá dǐ chū yá diān,
yǎn jiǎn lún qūn jù dāng lù。
dài sè qiān xún chēng bì kōng,
cāng pí bǎi chǐ mó qīng tóng。
xiāo lái mò dì zuò léi yǔ,
zhī shì zhī yè yáo tiān fēng。
chuān yuè zhōng líng shēng qí jié,
qiān bǎi wàn zhōng dé qí yī。
hé yì shuāng lóng cǐ wān yán,
duǎn cháng dà xiǎo xiāng chóu pǐ。
qí shàng wén yǒu shén líng qī,
yún qí piāo piē wù mǎ sī。
fén yú fù lǎo qín zuò shè,
shén xiāo wū gǔ xiāng āi jǐ。
jiān yán rén miào nán xún shì,
luán huáng fā shēng zhù shén yì。
zhì jīn tiě pái tí shì míng,
kāng xī sān shí bā nián zhù。
nǎi zhī rén wù gùi fù qí,
zāo féng bù jì zǎo yǔ chí。
cǐ shù tuō gēn jī bǎi zài,
shǐ dé gōng féng chì hù shí。
yòu zhī chí dì shèn wú gǒu,
jì tuō gān kūn qī bù xǐu。
jiǎ lìng yě huǒ dé shāo kōng,
yān dé cháng qiáo xíng kè shǒu。
pái huái zhān wàng yī zī jiē,
líng qì yù yù shēng zhī yā。
chéng xiāng bǎi shēng jǐn guān zhái,
dòu shì gùi lǎo yàn shān jiā。
lì zhī dà shà chéng néng hé,
mò xiàng fēng chén chóu kǎn kě。
què lián shēng cháng jiàng shí mén,
cái bù cái jiān yóu shèng wǒ。