投壶歌

(宋代)安道

珍珠红滴银丝落,当帘细雨纷帘箔。主人无语客鲜欢,哨壶枉矢相为乐。

司射进度前致词,二矢以半实间之。顺投为入比不释,从马释算无差池。

平空矢落琤琤响,四座无争齐拍掌。计筹浮白安足辞,胜固为欢败亦爽。

倚竿带剑真腾超,就中尤妙莲花骁。殿上舍人善激越,军中名将能逍遥。

古人尚德不尚巧,射礼投壶本同调。专精一技通神明,天帝开颜亦为笑。

弹棋公子妙角巾,蹴鞠之戏徒劳人。鲁鼓薛鼓诗可补,咽咽催出壶中春。

《投壶歌》拼音标注

tóu hú gē
zhēn zhū hóng dī yín sī luò,
dāng lián xì yǔ fēn lián bó。
zhǔ rén wú yǔ kè xiān huān,
shào hú wǎng shǐ xiāng wèi lè。
sī shè jìn dù qián zhì cí,
èr shǐ yǐ bàn shí jiān zhī。
shùn tóu wèi rù bǐ bù shì,
cóng mǎ shì suàn wú chà chí。
píng kōng shǐ luò chēng chēng xiǎng,
sì zuò wú zhēng qí pāi zhǎng。
jì chóu fú bái ān zú cí,
shèng gù wèi huān bài yì shuǎng。
yǐ gān dài jiàn zhēn téng chāo,
jìu zhōng yóu miào lián huā xiāo。
diàn shàng shè rén shàn jī yuè,
jūn zhōng míng jiāng néng xiāo yáo。
gǔ rén shàng dé bù shàng qiǎo,
shè lǐ tóu hú běn tóng diào。
zhuān jīng yī jì tōng shén míng,
tiān dì kāi yán yì wèi xiào。
dàn qí gōng zǐ miào jiǎo jīn,
cù jū zhī xì tú láo rén。
lǔ gǔ xuē gǔ shī kě bǔ,
yān yān cūi chū hú zhōng chūn。