汉皋思爱女福官作寄沪上

(清代)吴曾徯

东南佳山水,姑苏得八九。吴江清淑气,蔚为凤麟薮。

爱女仅八龄,生时文在手。眉语逗犀心,美容夺螓首。

母授千字文,琅琅皆上口。秀外而慧中,怀琼兼佩玖。

慰我伯道悲,喜嗣中郎后。吾家千里驹,巾帼得未有。

同车加诸胶,同席依我肘。起早朝问寝,归迟夜相守。

承欢胜儿郎,不复离左右。愧我罹涸辙,风尘事奔走。

去时女送爷,江禽啼绿柳。今日爷思女,池花开红藕。

开关历春夏,沪汉隔牛斗。皎月出晴川,青天净无垢

此情当此夕,浇愁藉歌酒。腰细楚女轻,利屣湘娥丑。

何如我娇见,翘然世无偶。问渠何为然,精华蕴郁久。

体泉源自洁,灵芝根独厚。山泽生龙蛇,是女有是母。

《汉皋思爱女福官作寄沪上》拼音标注

hàn gāo sī ài nv̌ fú guān zuò jì hù shàng
dōng nán jiā shān shǔi,
gū sū dé bā jǐu。
wú jiāng qīng shú qì,
wèi wèi fèng lín sǒu。
ài nv̌ jǐn bā líng,
shēng shí wén zài shǒu。
méi yǔ dòu xī xīn,
měi róng duó qín shǒu。
mǔ shòu qiān zì wén,
láng láng jiē shàng kǒu。
xìu wài ér hùi zhōng,
huái qióng jiān pèi jǐu。
wèi wǒ bó dào bēi,
xǐ sì zhōng láng hòu。
wú jiā qiān lǐ jū,
jīn guó dé wèi yǒu。
tóng chē jiā zhū xiáo,
tóng xí yī wǒ zhǒu。
qǐ zǎo zhāo wèn qǐn,
gūi chí yè xiāng shǒu。
chéng huān shèng ér láng,
bù fù lí zuǒ yòu。
kùi wǒ lí hé chè,
fēng chén shì bēn zǒu。
qù shí nv̌ sòng yé,
jiāng qín tí lv̀ lǐu。
jīn rì yé sī nv̌,
chí huā kāi hóng ǒu。
kāi guān lì chūn xià,
hù hàn gé níu dǒu。
jiǎo yuè chū qíng chuān,
qīng tiān jìng wú gòu。
cǐ qíng dāng cǐ xī,
jiāo chóu jiè gē jǐu。
yāo xì chǔ nv̌ qīng,
lì xǐ xiāng é chǒu。
hé rú wǒ jiāo jiàn,
qiáo rán shì wú ǒu。
wèn qú hé wèi rán,
jīng huá yùn yù jǐu。
tǐ quán yuán zì jié,
líng zhī gēn dú hòu。
shān zé shēng lóng shé,
shì nv̌ yǒu shì mǔ。