首夏留滞都门感赋二首 其二

(清代)吴曾徯

幻梦邯郸又一场,飘零零剑竟何方。芳春似客匆匆杳,清昼和愁细细长。

衔石恨徒传帝女,补天力漫仗娲皇。定知暗滴空阶泪,化作秋花也断肠。

《首夏留滞都门感赋二首 其二》拼音标注

shǒu xià líu zhì dū mén gǎn fù èr shǒu qí èr
huàn mèng hán dān yòu yī cháng,
piāo líng líng jiàn jìng hé fāng。
fāng chūn sì kè cōng cōng yǎo,
qīng zhòu hé chóu xì xì cháng。
xián shí hèn tú chuán dì nv̌,
bǔ tiān lì màn zhàng wā huáng。
dìng zhī àn dī kōng jiē lèi,
huà zuò qīu huā yě duàn cháng。