满江红 听雨

(清代)吴茝

已黑疏窗,听不了、雨声萧瑟。似诉到、别离儿女,临歧呜咽。

点滴不堪和雁下,凄清如向吟蛩说。把银釭、剔尽不成眠,明还灭。

云黯黯,笼纤月。风细细,透重幕。正漏壶欲断,檐牙犹滴。

似我频挥斑竹泪,怜他碎尽枯荷叶。尽黄昏、凄绝九回肠,愁重叠。

《满江红 听雨》拼音标注

mǎn jiāng hóng tīng yǔ
yǐ hēi shū chuāng,
tīng bù le 、 yǔ shēng xiāo sè。
sì sù dào 、 bié lí ér nv̌,
lín qí wū yān。
diǎn dī bù kān hé yàn xià,
qī qīng rú xiàng yín qióng shuō。
bǎ yín gāng 、 tī jǐn bù chéng mián,
míng huán miè。
yún àn àn,
lóng xiān yuè。
fēng xì xì,
tòu zhòng mù。
zhèng lòu hú yù duàn,
yán yá yóu dī。
sì wǒ pín hūi bān zhú lèi,
lián tā sùi jǐn kū hé yè。
jǐn huáng hūn 、 qī jué jǐu húi cháng,
chóu zhòng dié。