鹧鸪天·写定倚軨集 自题卷尾
(清代)吴昌绶
自惜东风舞袖长。凭他时俗笑郎当。独怜金粉消磨甚,空剩烟云变幻忙。
追影事,遣韶光。新声琴筑太苍凉。问天何苦留情种,愁损吴二木石肠。
《鹧鸪天·写定倚軨集,自题卷尾》拼音标注
zhè gū tiān · xiě dìng yǐ líng jí,zì tí juàn wěi
zì xī dōng fēng wǔ xìu cháng。
píng tā shí sú xiào láng dāng。
dú lián jīn fěn xiāo mó shén,
kōng shèng yān yún biàn huàn máng。
zhūi yǐng shì,
qiǎn sháo guāng。
xīn shēng qín zhú tài cāng liáng。
wèn tiān hé kǔ líu qíng zhǒng,
chóu sǔn wú èr mù shí cháng。