宿大涤山

(宋代)吴倜

解骖投宿到蓬壶,骨冷魂清梦寐无。可怪春禽晓啼月,又催行李出凡途。

《宿大涤山》拼音标注

sù dà dí shān
jiě cān tóu sù dào péng hú,
gǔ lěng hún qīng mèng mèi wú。
kě guài chūn qín xiǎo tí yuè,
yòu cūi xíng lǐ chū fán tú。