题李进士

(宋代)吴革

玉山嵯峨白云里,翠楼鸿濛插天起。千丈芙蓉云作梯,玉龙翻然吼秋水。

山中隐人云锦袍,掉头不受柯山招。玉手广寒修月斧,蹑云每向云间樵。

朝采山花树,暮拾古木枝。俯仰隘六合,间与白云期。

白云飞来归丹壑,山人揽之不盈握。袖怀五色朝天门,捧日絪缊散寥廓。

左挟丹凤翱,右骖青龙翔。搜材尽作庙廊具,紫极出入生辉光。

懒逐刍荛人,局促涅尘土。白衣苍狗徒纷纭,万变目前何足数。

舒展岂无心,秪在深山处。四海苍生望太平,济旱终须霭霖雨。

我亦巢云庐云山,看花早种东华莲。南归何日分半榻,抚掌一笑三千年。

《题李进士》拼音标注

tí lǐ jìn shì
yù shān cuó é bái yún lǐ,
cùi lóu hóng méng chā tiān qǐ。
qiān zhàng fú róng yún zuò tī,
yù lóng fān rán hǒu qīu shǔi。
shān zhōng yǐn rén yún jǐn páo,
diào tóu bù shòu kē shān zhāo。
yù shǒu guǎng hán xīu yuè fǔ,
niè yún měi xiàng yún jiān qiáo。
zhāo cǎi shān huā shù,
mù shí gǔ mù zhī。
fǔ yǎng ài lìu hé,
jiān yǔ bái yún qī。
bái yún fēi lái gūi dān hè,
shān rén lǎn zhī bù yíng wò。
xìu huái wǔ sè zhāo tiān mén,
pěng rì yīn yūn sàn liáo kuò。
zuǒ xié dān fèng áo,
yòu cān qīng lóng xiáng。
sōu cái jǐn zuò miào láng jù,
zǐ jí chū rù shēng hūi guāng。
lǎn zhú chú ráo rén,
jú cù niè chén tǔ。
bái yī cāng gǒu tú fēn yún,
wàn biàn mù qián hé zú shù。
shū zhǎn qǐ wú xīn,
zhī zài shēn shān chù。
sì hǎi cāng shēng wàng tài píng,
jì hàn zhōng xū ǎi lín yǔ。
wǒ yì cháo yún lú yún shān,
kàn huā zǎo zhǒng dōng huá lián。
nán gūi hé rì fēn bàn tà,
fǔ zhǎng yī xiào sān qiān nián。