雪后登山

(清代)无垢

滕君似妒青山翠,万里峰峦铺玉碎。苍凉四望野云低,江天静与茅亭对。

此时谁是景中人,王恭鹤氅难为绘。我爱江天积雪幽,朗吟《雪赋》寄中流。

长江寂寞鱼龙没,坐向孤寒月影浮。

《雪后登山》拼音标注

xuě hòu dēng shān
téng jūn sì dù qīng shān cùi,
wàn lǐ fēng luán pū yù sùi。
cāng liáng sì wàng yě yún dī,
jiāng tiān jìng yǔ máo tíng dùi。
cǐ shí shúi shì jǐng zhōng rén,
wáng gōng hè chǎng nán wèi hùi。
wǒ ài jiāng tiān jī xuě yōu,
lǎng yín 《 xuě fù 》 jì zhōng líu。
cháng jiāng jì mò yú lóng méi,
zuò xiàng gū hán yuè yǐng fú。