鹧鸪天十九首 其一

(宋代)安道

浅逗深情一笑钟。低头花面几番红。小楼不寐听春雨,绣户斜开漏晓风。

轻忍别,再难逢。天涯芳草梦谁同。蓝桥空惹相思约,只与萧郎陌路中。

《鹧鸪天十九首 其一》拼音标注

zhè gū tiān shí jǐu shǒu qí yī
qiǎn dòu shēn qíng yī xiào zhōng。
dī tóu huā miàn jī fān hóng。
xiǎo lóu bù mèi tīng chūn yǔ,
xìu hù xié kāi lòu xiǎo fēng。
qīng rěn bié,
zài nán féng。
tiān yá fāng cǎo mèng shúi tóng。
lán qiáo kōng rě xiāng sī yuē,
zhǐ yǔ xiāo láng mò lù zhōng。