满江红 其一 次姜白石平韵寄怀

(宋代)安道

楼外沧波,纵目断、多少素澜。偏惊见、梦中图画,还识青山。

玉镜慵窥明月靥,吴霜羞带簇花冠。试凤箫、沉醉注红妆,携翠环。

长阑倚,天际看。浪无尽,锁东南。对落霞孤鹜,逐景情关。

乞借巫云安我隐,莫嫌春雨把人瞒。伫五湖、鸥鹭两忘机,烟水间。

《满江红 其一 次姜白石平韵寄怀》拼音标注

mǎn jiāng hóng qí yī cì jiāng bái shí píng yùn jì huái
lóu wài cāng bō,
zòng mù duàn 、 duō shǎo sù lán。
piān liáng jiàn 、 mèng zhōng tú huà,
huán shì qīng shān。
yù jìng yōng kūi míng yuè yè,
wú shuāng xīu dài cù huā guān。
shì fèng xiāo 、 chén zùi zhù hóng zhuāng,
xié cùi huán。
cháng lán yǐ,
tiān jì kàn。
làng wú jǐn,
suǒ dōng nán。
dùi luò xiá gū mù,
zhú jǐng qíng guān。
qǐ jiè wū yún ān wǒ yǐn,
mò xián chūn yǔ bǎ rén mán。
zhù wǔ hú 、 ōu lù liǎng wàng jī,
yān shǔi jiān。