个侬 次廖群玉韵

(宋代)安道

怨个侬,元是被生小家私抛掷。红粉飘零,乌衣流浪,怯坠絮、点萍浮迹。

歌藉天仙,花随人圣,省绿绮西楼,宝钗南国。秀靥移春,醉眸流盼,反拨惹、轻狂蜂蝶。

解事窥帘,尽欢场、风情遍阅,无奈禁院烟笼,巫山梦隔。

天涯莫觅。正黛敛螺凝愁碧。一寸相思,十分自惜,忍寂寂秋宵难值。

淡月梧桐,微云河汉,怕小径弓斜,苍苔石滑。髻凤金摇,袜鸳罗湿,似舞柳柔腰欹侧。

幸得黄衫,向侯门、赚肩偷脱。从此燕伴隐居,柴关静擘。

《个侬 次廖群玉韵》拼音标注

gè nóng cì liào qún yù yùn
yuàn gè nóng,
yuán shì bèi shēng xiǎo jiā sī pāo zhí。
hóng fěn piāo líng,
wū yī líu làng,
qiè zhùi xù 、 diǎn píng fú jī。
gē jiè tiān xiān,
huā súi rén shèng,
shěng lv̀ qǐ xī lóu,
bǎo chāi nán guó。
xìu yè yí chūn,
zùi móu líu pàn,
fǎn bō rě 、 qīng kuáng fēng dié。
jiě shì kūi lián,
jǐn huān cháng 、 fēng qíng biàn yuè,
wú nài jìn yuàn yān lóng,
wū shān mèng gé。
tiān yá mò mì。
zhèng dài liàn luó níng chóu bì。
yī cùn xiāng sī,
shí fēn zì xī,
rěn jì jì qīu xiāo nán zhí。
dàn yuè wú tóng,
wēi yún hé hàn,
pà xiǎo jìng gōng xié,
cāng tái shí huá。
jì fèng jīn yáo,
wà yuān luō shī,
sì wǔ lǐu róu yāo yī cè。
xìng dé huáng shān,
xiàng hóu mén 、 zhuàn jiān tōu tuō。
cóng cǐ yàn bàn yǐn jū,
chái guān jìng bò。