塞翁吟 柬徐松叔 次周清真韵

(宋代)安道

故木参差下,槐翠梓碧珑璁。盖锦绣,掩西碧。羡隔院芙蓉。

无端卷起沧波浪,千缕万绪旋空。怕忍说,恨生重。

水流断肠红。

忡忡。休惆怅,前欢后约,都付与、邯郸梦中。伫一点、尘烟散处,只遥对、海角天涯,渺若云封。

秋心万里,徙倚斜阳,独自临风。

《塞翁吟 柬徐松叔,次周清真韵》拼音标注

sāi wēng yín jiǎn xú sōng shū,cì zhōu qīng zhēn yùn
gù mù cān chà xià,
huái cùi zǐ bì lóng cōng。
gài jǐn xìu,
yǎn xī bì。
xiàn gé yuàn fú róng。
wú duān juàn qǐ cāng bō làng,
qiān lv̌ wàn xù xuán kōng。
pà rěn shuō,
hèn shēng zhòng。
shǔi líu duàn cháng hóng。
chōng chōng。
xīu chóu chàng,
qián huān hòu yuē,
dū fù yǔ 、 hán dān mèng zhōng。
zhù yī diǎn 、 chén yān sàn chù,
zhǐ yáo dùi 、 hǎi jiǎo tiān yá,
miǎo ruò yún fēng。
qīu xīn wàn lǐ,
xǐ yǐ xié yáng,
dú zì lín fēng。