传言玉女 次晁叔用韵

(宋代)安道

玉样伊人,一片朗怀如雪。素盟何许,暗愁肠如结。

难道分浅,未补情天偏阙。凭谁消受,等閒花月。

醉熟黄粱,渐醒来,梦又歇。絮泥巢燕,且湘帘试揭。

红窗夜阑,好景物华堪说。当头金镜,望圆时节。

《传言玉女 次晁叔用韵》拼音标注

chuán yán yù nv̌ cì cháo shū yòng yùn
yù yáng yī rén,
yī piàn lǎng huái rú xuě。
sù méng hé xǔ,
àn chóu cháng rú jié。
nán dào fēn qiǎn,
wèi bǔ qíng tiān piān què。
píng shúi xiāo shòu,
děng xián huā yuè。
zùi shú huáng liáng,
jiàn xǐng lái,
mèng yòu xiē。
xù ní cháo yàn,
qiě xiāng lián shì jiē。
hóng chuāng yè lán,
hǎo jǐng wù huá kān shuō。
dāng tóu jīn jìng,
wàng yuán shí jié。