春从天上来 次吴彦高韵

(宋代)安道

舞歇歌零。但暗草惊风,废院流萤。岸断沙聚,江阔潮横,云树映掩苍冥。

听琵琶弦里,似泣诉、几曲心灵。莫销魂,且寻诗北郭,携妓西泠。

当年翠偎玉倚,念水殿凉天,漠渡疏星。潋滟金波,参差鸿影,明月照冷空庭。

恍人生如梦,凭何处、入眼帘青。甚时醒。看一蓑漠漠,千点荧荧。

《春从天上来 次吴彦高韵》拼音标注

chūn cóng tiān shàng lái cì wú yàn gāo yùn
wǔ xiē gē líng。
dàn àn cǎo liáng fēng,
fèi yuàn líu yíng。
àn duàn shā jù,
jiāng kuò cháo héng,
yún shù yìng yǎn cāng míng。
tīng pí pá xián lǐ,
sì qì sù 、 jī qū xīn líng。
mò xiāo hún,
qiě xún shī běi guō,
xié jì xī líng。
dāng nián cùi wēi yù yǐ,
niàn shǔi diàn liáng tiān,
mò dù shū xīng。
liàn yàn jīn bō,
cān chà hóng yǐng,
míng yuè zhào lěng kōng tíng。
huǎng rén shēng rú mèng,
píng hé chù 、 rù yǎn lián qīng。
shén shí xǐng。
kàn yī suō mò mò,
qiān diǎn yíng yíng。