劳歌二首 其一

(宋代)安道

幼童轻岁月,谓言可久长。一朝见零悴,叹久向秋霜。

迍邅已穷极,疢痾复不康。每恐先朝露,不见白日光。

庶及盛年时,暂遂情所望。吉辰既乖越,来期眇未央。

促促岁月尽,穷年空悲伤。

《劳歌二首 其一》拼音标注

láo gē èr shǒu qí yī
yòu tóng qīng sùi yuè,
wèi yán kě jǐu cháng。
yī zhāo jiàn líng cùi,
tàn jǐu xiàng qīu shuāng。
zhūn zhān yǐ qióng jí,
chèn ē fù bù kāng。
měi kǒng xiān zhāo lù,
bù jiàn bái rì guāng。
shù jí shèng nián shí,
zàn sùi qíng suǒ wàng。
jí chén jì guāi yuè,
lái qī miǎo wèi yāng。
cù cù sùi yuè jǐn,
qióng nián kōng bēi shāng。