祠古堂诗

(宋代)吴可

群儿只解祠金玉,百岁作痴空润屋。君家胜味渠不知,掉头归来北窗读。插架整整三万笺,谁何有书真不然。是中文字到蝌蚪,补亡应得内庚篇。异锦千囊更妙限,中有玉奁藏小草。不烦脱帽苦挥毫,漫说惊蛇杂飞岛。摩挲鼎彝自笑语,碧晕堆花久瘞土。悬知百好堕儿戏,此物一出吞万古。客来错恶初不解,把玩殷勤定为怪。我知此老极不浅,规模正欲超三代。

《祠古堂诗》拼音标注

cí gǔ táng shī
qún ér zhǐ jiě cí jīn yù,
bǎi sùi zuò chī kōng rùn wū。
jūn jiā shèng wèi qú bù zhī,
diào tóu gūi lái běi chuāng dú。
chā jià zhěng zhěng sān wàn jiān,
shúi hé yǒu shū zhēn bù rán。
shì zhōng wén zì dào kē dǒu,
bǔ wáng yìng dé nèi gēng piān。
yì jǐn qiān náng gèng miào xiàn,
zhōng yǒu yù lián cáng xiǎo cǎo。
bù fán tuō mào kǔ hūi háo,
màn shuō liáng shé zá fēi dǎo。
mó suō dǐng yí zì xiào yǔ,
bì yūn dūi huā jǐu yì tǔ。
xuán zhī bǎi hǎo duò ér xì,
cǐ wù yī chū tūn wàn gǔ。
kè lái cuò è chū bù jiě,
bǎ wán yīn qín dìng wèi guài。
wǒ zhī cǐ lǎo jí bù qiǎn,
gūi mó zhèng yù chāo sān dài 。