吴秀才出示孙尚书诗求鄙作

(宋代)吴可

往时家分宁,风俗喜追随。挽留杯酒间,往往醉如泥。比年舍临汝,闭关无相知。牢落三週星,淹泊一水湄。人事即渐熟,邻曲不复疑。闻有长者客,清谈颇忘疲。宗盟晚相遇,佳此野鹤姿。过我忽长鸣,倾倒胸中奇。借问所从来,半世游京师。群贤共文字,声名冠当时。自得固有余,足能攀桂枝。上以荣北堂,下以光衰迟。故山未暇往,旧游不足思。墙东或可隐,便拟营茅茨。奇怀傲南窗,幽花撷东篱。是亦差可乐,去此将何为。恨未识胥邓,论交尚差池。不妨气类求,相与慰渴饥。同姓纷在眼,邈然弃如遗。此道已浇薄,君乃敦笃之。何当美盛德,老矣徒嗟咨。黄妳厄兵火,荒唐废文辞。毛子素偃蹇,岂复能发挥。谁为国士重,自有尚书诗。

《吴秀才出示孙尚书诗求鄙作》拼音标注

wú xìu cái chū shì sūn shàng shū shī qíu bǐ zuò
wǎng shí jiā fēn níng,
fēng sú xǐ zhūi súi。
wǎn líu bēi jǐu jiān,
wǎng wǎng zùi rú ní。
bǐ nián shè lín rǔ,
bì guān wú xiāng zhī。
láo luò sān zhōu xīng,
yān bó yī shǔi méi。
rén shì jí jiàn shú,
lín qū bù fù yí。
wén yǒu cháng zhě kè,
qīng tán pǒ wàng pí。
zōng méng wǎn xiāng yù,
jiā cǐ yě hè zī。
guò wǒ hū cháng míng,
qīng dǎo xiōng zhōng qí。
jiè wèn suǒ cóng lái,
bàn shì yóu jīng shī。
qún xián gòng wén zì,
shēng míng guān dāng shí。
zì dé gù yǒu yú,
zú néng pān gùi zhī。
shàng yǐ róng běi táng,
xià yǐ guāng shuāi chí。
gù shān wèi xiá wǎng,
jìu yóu bù zú sī。
qiáng dōng huò kě yǐn,
biàn nǐ yíng máo cí。
qí huái ào nán chuāng,
yōu huā xié dōng lí。
shì yì chà kě lè,
qù cǐ jiāng hé wèi。
hèn wèi shì xū dèng,
lùn jiāo shàng chà chí。
bù fáng qì lèi qíu,
xiāng yǔ wèi kě jī。
tóng xìng fēn zài yǎn,
miǎo rán qì rú yí。
cǐ dào yǐ jiāo bó,
jūn nǎi dūn dǔ zhī。
hé dāng měi shèng dé,
lǎo yǐ tú jiē zī。
huáng nǎi è bīng huǒ,
huāng táng fèi wén cí。
máo zǐ sù yǎn jiǎn,
qǐ fù néng fā hūi。
shúi wèi guó shì zhòng,
zì yǒu shàng shū shī 。