云楼为至上人赋
(元代)吴克恭
至公好楼居,揭以倚云名。云虚不可倚,直欲观峥嵘。
歘尔山中起,油然石上生。湿衣沾弱絮,过角弄轻英。
最觉凌霄迥,还看映日明。逶迤成故事,凭藉足高情。
怀哉虞太史,题诗为刻楹。
《云楼为至上人赋》拼音标注
yún lóu wèi zhì shàng rén fù
zhì gōng hǎo lóu jū,
jiē yǐ yǐ yún míng。
yún xū bù kě yǐ,
zhí yù guān zhēng róng。
xū ěr shān zhōng qǐ,
yóu rán shí shàng shēng。
shī yī zhān ruò xù,
guò jiǎo nòng qīng yīng。
zùi jué líng xiāo jiǒng,
huán kàn yìng rì míng。
wēi yǐ chéng gù shì,
píng jiè zú gāo qíng。
huái zāi yú tài shǐ,
tí shī wèi kè yíng。
- 上一篇:赋少尹乃元臣为东平郡王之诸孙求诗
- 下一篇:题元晖山水