闻故园山茶为人所折
(明代)吴宽
山花昔年植,正在竹亭西。雨露频长养,岂同蒿与藜。
廿年始还家,见此枝犹低。隔岁缀芳蕊,花开剪成缇。
亭今已撤去,乱石甃为堤。复此与花别,梦寐不能迷。
颇闻此树下,春来踏成蹊。衡门不常关,顽童皆有携。
如何忍攀折,狼籍满春泥。遂令鸟雀至,月夜无枝栖。
渊明问来使,草木入诗题。安得人爱惜,高与南檐齐。
《闻故园山茶为人所折》拼音标注
wén gù yuán shān chá wèi rén suǒ zhé
shān huā xī nián zhí,
zhèng zài zhú tíng xī。
yǔ lù pín cháng yǎng,
qǐ tóng hāo yǔ lí。
niàn nián shǐ huán jiā,
jiàn cǐ zhī yóu dī。
gé sùi zhùi fāng rǔi,
huā kāi jiǎn chéng tí。
tíng jīn yǐ chè qù,
luàn shí zhòu wèi dī。
fù cǐ yǔ huā bié,
mèng mèi bù néng mí。
pǒ wén cǐ shù xià,
chūn lái tà chéng xī。
héng mén bù cháng guān,
wán tóng jiē yǒu xié。
rú hé rěn pān zhé,
láng jí mǎn chūn ní。
sùi lìng niǎo què zhì,
yuè yè wú zhī qī。
yuān míng wèn lái shǐ,
cǎo mù rù shī tí。
ān dé rén ài xī,
gāo yǔ nán yán qí。
- 上一篇:入孔林
- 下一篇:丙午郊祀斋居夜雨独坐