为杨应宁题夏太卿墨竹

(明代)吴宽

舍人好画谁与俦,子美诗中之刘侯。凤池退食多清暇,每抱缣楮从人求。

昨者开筵宴宾客,四壁彷佛横沧洲。酒酣指点到修竹,数竿倒拂湘江秋。

清风翛翛刷翠羽,孤凤欲下中堂游。乃知夏卿妙笔墨,奇态纵横才顷刻。

歘然令我走避之,仰面分明堕崖石。纷纷真赝不可知,我意是竹皆堪诗。

试看北地苦难得,此种数尺青垂垂。舍人好画兼好奇,明日南行过九疑。

扁舟夜静月初出,想对楚人歌竹枝。

《为杨应宁题夏太卿墨竹》拼音标注

wèi yáng yìng níng tí xià tài qīng mò zhú
shè rén hǎo huà shúi yǔ chóu,
zǐ měi shī zhōng zhī líu hóu。
fèng chí tùi shí duō qīng xiá,
měi bào jiān chǔ cóng rén qíu。
zuó zhě kāi yán yàn bīn kè,
sì bì páng fó héng cāng zhōu。
jǐu hān zhǐ diǎn dào xīu zhú,
shù gān dǎo fú xiāng jiāng qīu。
qīng fēng xiāo xiāo shuā cùi yǔ,
gū fèng yù xià zhōng táng yóu。
nǎi zhī xià qīng miào bǐ mò,
qí tài zòng héng cái qǐng kè。
xū rán lìng wǒ zǒu bì zhī,
yǎng miàn fēn míng duò yá shí。
fēn fēn zhēn yàn bù kě zhī,
wǒ yì shì zhú jiē kān shī。
shì kàn běi dì kǔ nán dé,
cǐ zhǒng shù chǐ qīng chúi chúi。
shè rén hǎo huà jiān hǎo qí,
míng rì nán xíng guò jǐu yí。
biǎn zhōu yè jìng yuè chū chū,
xiǎng dùi chǔ rén gē zhú zhī。