浦阳旧有明月泉久而不应今乃疏道其源似颇与弦望晦朔之间相为消长者遂作是诗
(元代)吴莱
大区何浑沦,元气乃潜泄。忽然为山水,无往不融结。
遥天偶一照,厚地空馀冽。盈将光共生,涸与魄同灭。
玄机自消长,至理谁圆缺。发挥虽有在,窥测尚未决。
枯柤曾几栖,断洑遽中裂。半倚岚翠云,微通海潮雪。
昔人来推求,于此得表蕝。虚亭奚其敞,静甃独不齧。
岁年竟悠远,沙石渐填咽。宁加疏瀹功,肯使见闻亵。
恍疑合图经,环坐到稚耋。傥非蟹投埼,几类鲋处辙。
纤纤浮晶彩,湛湛浸寥泬。旧观方尔还,真源可吾绝。
争言彼月行,岂为兹泉设。萧丘胡长寒,汉井或再热。
逝寻白兔公,直探神龙穴。狂歌水仙词,击碎如意铁。
《浦阳旧有明月泉久而不应今乃疏道其源似颇与弦望晦朔之间相为消长者遂作是诗》拼音标注
pǔ yáng jìu yǒu míng yuè quán jǐu ér bù yìng jīn nǎi shū dào qí yuán sì pǒ yǔ xián wàng hùi shuò zhī jiān xiāng wèi xiāo cháng zhě sùi zuò shì shī
dà qū hé hún lún,
yuán qì nǎi qián xiè。
hū rán wèi shān shǔi,
wú wǎng bù róng jié。
yáo tiān ǒu yī zhào,
hòu dì kōng yú liè。
yíng jiāng guāng gòng shēng,
hé yǔ pò tóng miè。
xuán jī zì xiāo cháng,
zhì lǐ shúi yuán quē。
fā hūi sūi yǒu zài,
kūi cè shàng wèi jué。
kū zhā céng jī qī,
duàn fú jù zhōng liè。
bàn yǐ lán cùi yún,
wēi tōng hǎi cháo xuě。
xī rén lái tūi qíu,
yú cǐ dé biǎo jué。
xū tíng xī qí chǎng,
jìng zhòu dú bù niè。
sùi nián jìng yōu yuǎn,
shā shí jiàn tián yān。
níng jiā shū yuè gōng,
kěn shǐ jiàn wén xiè。
huǎng yí hé tú jīng,
huán zuò dào zhì diè。
tǎng fēi xiè tóu qí,
jī lèi fù chù chè。
xiān xiān fú jīng cǎi,
zhàn zhàn jìn liáo xuè。
jìu guān fāng ěr huán,
zhēn yuán kě wú jué。
zhēng yán bǐ yuè xíng,
qǐ wèi zī quán shè。
xiāo qīu hú cháng hán,
hàn jǐng huò zài rè。
shì xún bái tù gōng,
zhí tàn shén lóng xué。
kuáng gē shǔi xiān cí,
jí sùi rú yì tiě。
- 上一篇:王滹南太山石室
- 下一篇:检故庋得故洪贵叔所书李铁枪本末寄洪德器